Vợ Tôi Là Paparazzi. Chương 75. Vợ Tôi Là Paparazzi Chương 75. Chương trước Chương tiếp "Ba!" Cái điện thoại đột nhiên bị vung lên khiến Giản Ái giật mình. Diệp Tu nhân lúc cô ngẩn người mà kéo cô ngồi xuống. "Cả tôi và vợ luôn coi gia đình là số một. Hương và tôi luôn cố gắng vun vén và làm những điều tốt đẹp nhất cho gia đình. Chúng tôi cũng thường xuyên hâm nóng tình cảm bằng những buổi đi chơi, kỳ nghỉ dưỡng. Hữu Danh FULL , chương 40 của tác giả Mộc Canh Mộc Canh cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Đôi vợ chồng không bình luận gì về lý do chia tay. Tuy nhiên, vào thời điểm thông báo ly thân, diễn viên hài/ngôi sao mạng xã hội Claudia Oshry tiết lộ trong podcast The Morning Toast rằng sự không chung thủy của Sebastian là một bí mật mở trong ngành. Ảnh: TheImageDirect.com Đọc truyện Vợ Tôi Là Paparazzi online, Giới thiệu: Năm năm trước vì một lần bị Hạ Sầm Minh hiểu lầm hạ độc, . Giới thiệu Năm năm trước vì một lần bị Hạ Sầm Minh hiểu lầm hạ độc, Diệp Tu cùng Giản Ái vô tình gặp gỡ. Diệp Tu xuất thân giàu có cùng Giản Ái không thích câu nệ tiểu tiết cũng bởi vậy mà trở thành oan có tình, thϊế͙p͙ lại không có ý, nhưng vì âm mưu của đàn chị Tiếu Viện cùng cô bạn tốt Hân Nhiên của Giản Ái bày ra mà Diệp Tu cùng Giản Ái không đúng lúc không đúng nơi nhảy vào tình một đêm, rồi cũng bởi vậy mà chia theo sự khinh thường đối với Diệp Tu, năm năm sau gia nhập đội paparazzi, Giản Ái lại phải vất vả truy lùng tin tức của Diệp Tu, rồi cũng vì Diệp Tu ham công tiếc việc mà xém chút đẩy Giản Ái rơi vào chỗ chết. Ngay sau đó, Tiếu Viện, vị hôn thê được Thư Mai – mẹ Diệp Tu – tự tay chọn cho Diệp Tu lại hiệp sức với Hân Nhiên thừa cơ hãm người không ngừng đấu đá, Tiếu Viện bởi vì khó giữ được thân phận mà vô cùng tức tối, to gan đi ám sát Diệp Tu, Hân Nhiên biết mọi chuyện nhưng hành động quá chậm chạp, muốn nhận công lao về mình ai ngờ sau đó lại bị Giản Ái lập mưu để Thư Mai xử lý cô những ngày Diệp Tu bị thương, Giản Ái cũng dần dần nảy sinh tình cảm với anh, nhưng Thư Mai vẫn luôn quyết liệt phản đối. Cho dù cô đã được gả vào Diệp gia nhưng làm dâu Diệp gia cũng chẳng dễ dàng, cùng xem Giản Ái làm thế nào để lấy thân phận nàng dâu paparazzi ra đấu một trận lớn với Thư Mai. Chương 65 Tác giả Nguyệt Tình Cao Edit Phong Vũ Beta Iris Sơn Kê ở trong toilet thối đến ngạt thở gọi điện thoại, bên kia Thư Chí Hoa uốn éo trở về phòng đấu giá, thấy Diệp Tu lại lần nữa thắng được một bộ kim cương màu phấn thì lại không khỏi ghen tức tận trời. “Lãng phí, lãng phí tiền quá.” Giản Ái không phải chỉ có một cái cổ, hai cái tay, hai lỗ tai, cộng thêm một cái bụng đã lộ rõ thôi sao, dùng nhiều châu báu trang sức bán đấu giá như vậy không khéo lại thành cái cây trưng bày thôi. Lần này người lên tiếng lại là bà Thư Mai “Tu Nhi đừng có nghe chị họ con, cứ đấu thêm vài bộ kim cương vàng nữa đi.” Đến cô cũng nói giúp. Thật buồn cười quá đi. “Cô, cô có biết Châu Phi còn có rất nhiều người không có cơm ăn, không có quần áo mặc không vậy!” Cô bảo con trai cô ném nhiều tiền như vậy vào mua trang sức đắt tiền, cẩn thận thiên lôi đánh đấy. “Chị họ, chị chắc chắn là không cần đấu giá thêm một bộ trang sức nữa.” Diệp Tu nghiêm túc hỏi. Thư Chí Hoa tức đến đầu lưỡi cũng lớn “Tất nhiên là chắc, nhưng cậu mà chịu nghe sao?” Lời vừa nói xong, bà Thư Mai lập tức ném cho chị ta một ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Ánh mắt gì đây chứ. Chị ta tuy có tư lợi, nhưng cũng là kẻ biết đạo lý không phải sao? Đừng nhìn chị ta bình thường keo kiệt, thỉnh thoảng lại xấu xa, thích tự cao tự đại. Nhưng mà quan điểm về giàu nghèo, cơ bản cũng hợp thời. “Vậy thì cứ nghe theo chị họ con đi, không cần đấu nữa.” Diệp Thắng Kiền cất giọng điệu cảm thán, giống như là đang nói, hiếm có, hiếm có! Diệp Tu lại nhìn thoáng qua bà Thư Mai “Mẹ, mẹ thì sao.” Bà Thư Mai thì cứ như là Ultraman nhìn mèo ăn cá, mày thích nhưng tao khó chịu. “Mẹ mặc kệ.” “Cũng được! Ba so với một, để xem Giản Ái, cô ấy có chịu đồng ý không đây?” Thư Chí Hoa vui vẻ nói. “Đồng ý chứ.” Giản Ái ẩn ý liếc Thư Chí Hoa, cứ như vừa mới quen chị ta vậy. “Không ngờ chị họ cũng có mặt thuần khiết như vậy đấy. Diệp Tu, chị họ đã nói không cần đấu cho chị ấy thêm một bộ trang sức nữa thì thôi mình đừng đấu nữa nhé!” “Cô nói, bộ trang sức này là đấu cho tôi?” Thư Chí Hoa vội vàng bắt lấy tay Giản Ái. Giản Ái gỡ tay chị ta ra. “Đúng rồi, chứ chẳng lẽ đấu cho em, mẹ nói nếu còn đấu cho em nữa thì chắc em sẽ thành cái cây trưng châu báu mất, cho nên mẹ mới bảo Diệp Tu đấu cho chị một bộ, coi như là quà cưới sớm cho chị.” Bây giờ hối hận có còn kịp không? Quá muộn rồi, Diệp Tu đã đem giao bảng đấu giá lại cho nhân viên. Vẫn còn cô. Thư Chí Hoa vội vàng giữ chặt tay bà Thư Mai. Quá muộn rồi. Bà Thư Mai thở dài “Con đúng là thật thà quá, tiền là em họ con bỏ ra mà con lại không chịu.” Diệp Thắng Kiền lại xen vào nói “Chí Hoa hiếm khi nghĩ được như vậy là chuyện tốt, ít ra nó còn biết ở châu Phi có những người không có cơm ăn.” Nhưng mà người ta có bánh mì. “Hơn nữa nó còn biết người ta không có quần áo mặc.” Nói xàm à! Trời nóng như vậy, đương nhiên là không mặc quần áo sẽ mát mẻ hơn. Lúc này bà Thư Mai liếc Giản Ái, ý muốn cô ra hòa giải. “Có điều chị họ xinh đẹp như vậy mà trên người chỉ có một bộ kim cương hồng thì chắc là chị ấy sẽ không vui đâu.” Quả nhiên thời khắc mấu chốt, Giản Ái không thể không hiện thân. Em dâu, Thư Chí Hoa suýt chút rơi lệ, trước kia đối xử với em tệ quá, chúc em sớm sinh quý tử nha! “Như vậy đi! Diệp Tu cũng muốn chứng tỏ tôi cũng không thể thua được, “Tháng này anh được chuyển một ngàn tám trăm hai mươi lăm tệ tiền lương, mặt khác sếp còn cho thêm năm tệ tiền thưởng cho tròn số. Nói là tiền lì xì cho con cưng của anh. Anh sẽ mượn số tiền này mua thêm cho chị họ một cái dây chuyền ngọc trai!” Chút tiền cắt ấy, cậu cứ cất mà dùng đi! Thư Chí Hoa tỏ vẻ khinh thường, nhìn người cô bắt đầu béo lên rồi đấy, cẩn thận sinh non nha! Dường như nghe được tiếng lòng của chị họ, Diệp Tu trầm ngâm một chút nói. “Một cái không đủ. Mua thêm một cái nữa đi!” Thì ra cá mặn cũng sẽ trở mình một lần nữa trở thành cá trắng trong sóng. Ánh mắt Thư Chí Hoa bắt đầu long lên. “Tiền lương của anh ít như vậy, nếu thật sự muốn mua một bộ ngọc trai tốt chắc không đủ đâu!” Giản Ái không phải không có lo lắng. Chồng cô sẽ không thêm tiền à! “Em yên tâm!” Quả nhiên Diệp Tu giữ chặt tay Giản Ái. “Anh có cách. Anh chắc chắn sẽ để em mua đủ một bộ cho chị họ.” Trên đường cái, chợ đêm vẫn chưa dọn. Các tiểu thương vừa bày hàng vừa hắng giọng rao. “Mại zô, mại zô, ngọc trai đây, đừng bỏ lỡ, mười tệ ba chuỗi, mười tệ ba chuỗi đây. Bán lỗ vốn đây, giá nhảy lầu đây. Ông bà anh chị cho em ít tiền vốn để về nhà đi.” Diệp Tu kích động kéo Thư Chí Hoa tới xem, anh nói. “Chị họ, chọn với xem cho đã đi. Đừng ngại.” Còn Giản Ái thì không ngừng cò kè trả giá với anh bán hàng “Tôi mua mười chuỗi thì khuyến mãi thêm một đôi khuyên tai nữa nhé.” “Chị ơi, em hiện tại đã bán lỗ vốn rồi đấy, thực ra bây giờ chị mua một cái, em cũng đã thiệt một đồng rồi. Chị thương em còn có vợ con đi mà.” “Còn có vợ con nữa chứ.” Thư Chí Hoa tiếp lời “Cho nên Giản Ái, chúng ta tốt nhất là đừng mua nữa, để anh ta khỏi phải lỗ.” Anh bán hàng vừa nghe liền lập tức sốt ruột “Tặng khuyên tai thì tặng khuyên tai.” “Oke!” Diệp Tu gật gật đầu. “Đúng là rất đáng giá.” Anh bán hàng nghe thế vội vàng nhận ba mươi tệ từ Giản Ái, sau đó giao mười chuỗi ngọc trai, một đôi khuyên tai cho Thư Chí Hoa, thanh toán xong, anh chàng kia liền biến đi nhanh như chớp. Thư Chí Hoa ở bên cạnh nhìn đám dây chuyền vừa lấy, mới phát hiện làm gì có ngọc trai, tất cả đều là ngọc nhựa hết, thế là lại không kiềm được mắng “Đồ khốn kiếp! Đồ giả. Đồ giả.” “Mấy chục tệ mà muốn mua ngọc trai, mơ à!” Anh chàng bán hàng kia sau khi đã chuồn đi xa quay người quẳng lại câu này rồi hòa mình vào màn đêm. Với cái tốc độ cùng thời cơ kia thì đúng là có thể sánh với Obama khi thắng giải Nobel Hòa bình. “Em họ, em xem, đây là đồ giả.” Thư Chí Hoa cầm ngọc trai không phải không uất ức nhìn Diệp Tu, rồi nhìn Giản Ái, dù sao cô cũng ít tiền hơn em họ. Diệp Tu cười mỉm nhìn Thư Chí Hoa nói. “Giả thì giả, ít nhất cũng là tâm ý của tụi em, tục ngữ cũng có nói, của ít lòng nhiều. Lông ngỗng cũng có thể nặng tựa thái sơn thôi.” Giản Ái lệ rơi đầy mặt nắm chặt tay Diệp Tu, chồng tốt của em, tuy rằng anh dùng sai thành ngữ, nhưng vẫn là bảo vệ ví tiền của em! Thư Chí Hoa thấy vậy, hướng lỗ mũi lên trời hừ lạnh một tiếng sau đó xoay người bước đi. Không mua nữa thì không mua nữa, phải đi tìm cô kiện mới được. Ở trên xe, bà Thư Mai nhìn khuôn mặt không cười nổi của Thư Chí Hoa, quả nhiên liền đau lòng nói. “Sao Giản Ái lại kiết vậy chứ! Hàng giả như vậy, Chí Hoa làm sao mà đeo được cơ chứ.” “Giản Ái cũng có nói là cho con bé đeo đâu.” Diệp Thắng Kiền buồn cười nhìn Thư Chí Hoa đang núp trong lòng bà Thư Mai mà bĩu môi. “Lúc trước chẳng phải chúng ta cũng dùng mấy thứ hạt châu này để rèm cửa đó sao, lát nữa dượng bảo người ta mua nhiều thêm chút nữa cho Chí Hoa làm rèm cửa nhé.” “Dượng!” Ai mà thèm cái rèm cửa chứ, cháu muốn mặt tiền cửa hàng kìa. “Chí Hoa, đừng nói dượng không nhắc con. Xuống xe rồi con nhớ tìm Giản Ái cảm ơn đấy.” “Mua đồ giả còn phải tìm Giản Ái cảm ơn nữa sao?” Bà Thư Mai bất mãn. “Ít nhất cũng phải nể mặt Diệp Tu mà làm như vậy, hiện tại Chí Hoa là đang là cấp dưới của nó.” “Chí Hoa là chị họ nó, chẳng lẽ nó sẽ làm khó con bé sao, ông nghĩ nhiều quá rồi.” Bà Thư Mai phản đối. Sau khi xuống xe, Thư Chí Hoa nhìn thấy Giản Ái vẫn hếch mặt lên trời mà đi. Diệp Tu mỉm cười đi bên cạnh Giản Ái, dường như không có ý kiến gì với thái độ của chị ta. Ngày hôm sau, Thư Chí Hoa đeo bộ trang sức kim cương hồng đi làm liền lập tức thu hút tầm mắt từ bốn phương tám hướng vọng về. “Đại tiểu thư đúng là đại tiểu thư, tuy rằng không phải họ Diệp, nhưng có cô làm chỗ dựa, đi làm lúc nào cũng đeo vàng đeo bạc.” Nhân viên trong công ty âm thầm bàn tán. Thư Chí Hoa nghe xong lại càng đắc ý đi lại khắp công ty. Buổi chiều sau khi chị ta đeo trang sức đi một vòng hết tất cả các phòng, Thư Chí Hoa thành công được chuyển về lại phòng Kinh doanh, lúc này trưởng phòng Kinh doanh – Lưu Cầm mỉm cười nói với chị ta “Hôm nay chị thật sự rất đẹp.” “Cám ơn!” Lưu Cầm vừa sửa sang lại giấy tờ trong tay, vừa cười nói. “Sáng nay chị không có ở trụ sở chính nên không biết có một anh chàng vì mãi nhìn theo bóng chị mà ngã nhào vào thùng rác của công ty đấy.” Thật chứ, là anh chàng đẹp trai tài năng nào mà bất cẩn thế? Thư Chí Hoa đột nhiên thấy đau lòng. “Nghe nói là một anh chàng quét dọn toilet.” Nhân viên vệ sinh? Nói đùa à. “Nhân viên vệ sinh thì làm sao có thể tùy tiện nhìn tôi chứ. Đúng là xúi quẩy.” Thư Chí Hoa phun ra một tràng rồi lại tiếp tục phong tình vạn chủng xoay thắt lưng đi so kè vẻ đẹp với người bên phòng PR. Lúc này, Sơn Kê đang hưng phấn trốn ở trong toilet vui mừng gọi điện thoại cho đám thuộc hạ. “Nhất định phải mau chóng bắt được Thư Chí Hoa, ả này thực không phải là hạng có tiền bình thường, hôm nay lại còn đeo kim cương hồng đi làm. Thật là, bảo người ta không cướp cũng khó.” Đúng lúc này lại có tiếng bước chân vọng đến, Sơn Kê vội vàng cúp máy. “Trác Cơ Sơn ra nhận tiền lương.” Hóa ra là gọi gã đi lấy tiền lương. Há há, không ngờ tiến hành công cuộc bắt cóc mà cũng có thể được lĩnh lương. Gã vui vẻ đi về phòng Tài vụ, đến cùng lúc với gã còn có Thư Chí Hoa. Sơn Kê vừa thấy chị ta liền vội vàng nhường đường. Thư Chí Hoa cao ngạo đi thẳng. Nhưng nhân viên Tài vụ thấy Thư Chí Hoa lại áy náy nói “Chị Thư, em xin lỗi, hôm nay không có tiền lẻ, nên không phát lương cho chị được.” “Cô có thể phát số chẵn trước cũng được.” Thư Chí Hoa không đồng ý. “Ngại quá, bởi vì chị Thư thường xuyên đi muộn về sớm, lại còn bỏ bê công việc cho nên tổng giám đốc Diệp đã đặc biệt dặn dò, chị là chị họ của anh ấy nên phải trừ gấp ba lần quy định.” Nhân viên Tài vụ tiếp tục ngượng ngùng nói “Cho nên tính hết ra thì chị chỉ còn lại tổng cộng mười chín tệ ba xu. Chỗ của em đều toàn là tờ trăm tệ nên không có tiền lẻ.” Mặt Thư Chí Hoa từ trắng chuyển sang xanh sau đó lại chuyển sang hồng. Ở bên kia Sơn Kê lại vui vẻ rạo rực nhận lương từ tay nhân viên Tài vụ. Không ngờ nha, Phi Điểu chẳng những phúc lợi tốt, mà tiền lương lại còn cao nữa, chỉ là một nhân viên vệ sinh mà ngoài ăn cơm miễn phí, giữa tháng còn có phí trà lạnh, phí cắt tóc, trợ cấp thuê nhà… Khoảnh khắc cầm tiền mặt trong tay, Sơn Kê cảm động đến suýt chút đã nghĩ từ đây về sau sẽ đi dọn toilet kiếm sống. Nhưng mà gã quên mất, Thư Chí Hoa là người không thể nào vui khi người khác sống tốt. “Công ty không phải là có văn bản quy định rõ ràng là không cho phép nhân viên làm thêm bên ngoài sao? Vậy mà hôm qua, tôi lại tận mắt thấy hắn đi làm thêm ở chỗ khác.” Thư Chí Hoa chỉ vào Sơn Kê nói “Cho nên tôi đề nghị công ty sa thải hắn.” “Cái này!” Nhân viên Tài vụ đột nhiên thấy lúng túng “Em sẽ thông báo cho bên Nhân sự điều tra.” “Còn phải điều tra nữa sao?” Thư Chí Hoa khoanh tay cười lạnh “Là tôi tận mắt nhìn thấy, hiện tại cô cứ trừ hết tiền của hắn trước đi, sau đó ngày mai phát thông báo sa thải hắn là được.” Để tránh phiền toái, nhân viên Tài vụ đối với cười với Sơn Kê nói. “Thực xin lỗi, phiền anh trả lại tiền lương. Ngày mai sau khi phòng Nhân sự sẽ đến phòng trao đổi với anh xong sẽ phát lại cho anh.” Mẹ nó chứ! Sơn Kê sa sầm mặt trả tiền rồi đi thẳng. Đi xuống lầu, gã liền ném cây chổi đi, xắn tay áo gọi điện thoại thông báo cho đám thuộc hạ “Thông báo với Đại Lưu sau khi từ quán Ngưu Lang về đi thuê ngay trang phục và đạo cụ, phí dụng cụ tao trả. Đêm nay tao nhất định phải bắt cho được con mụ Thư Chí Hoa đó.” Thư Chí Hoa lúc này vẫn chưa biết bản thân vừa tự đẩy mình vào tình huống nguy hiểm. Hết giờ làm, chị ta đã âm thầm soạn sẵn câu từ, tính về nhà khóc lóc kể lể với cô mình. Thình lình. Vừa bước tới cửa đã có một người đàn ông không cẩn thận va vào chị ta. Bộ đui rồi sao. Thư Chí Hoa vừa định chửi đổng lên, ngẩng đầu lại thấy đối phương mặt mày tuấn tú, vẻ mặt lại cực kỳ áy náy “Cô gì ơi, cô không sao chứ?” “Không, không sao.” Thấy đối phương mặc âu phục thủ công đắt tiền, lại còn đeo đồng hồ hiệu, Thư Chí Hoa bỗng nhiên thấy choáng váng. “Hay vậy đi!” Đối phương cười, để lộ hàm răng chỉnh tề “Tôi mời cô ăn cơm, xem như đền tội!” Thư Chí Hoa đỏ mặt, không thể không gật gật đầu. Người đàn ông kia bắt đầu cười, sau đó dẫn chị ta bước trên một con đường không có ngày trở lại. Buổi tối. Tại nhà họ Diệp, bà Thư Mai lo lắng chờ cháu gái về nhà ăn cơm. Diệp Tu thì đang cùng Giản Ái xem tivi ở trong phòng khách. Diệp Thắng Kiền đã lên tầng thượng chạy bộ, tập thể hình. Đang lúc bà Thư Mai nóng lòng như kiến bò trên chảo nóng thì điện thoại trong phòng khách reo lên. Diệp Tu đến nghe máy. Cứ tưởng điện thoại của phòng nhân sự công ty nên anh nghiêm túc hỏi. “Trễ như vậy rồi còn gọi điện thoại, công ty xảy ra chuyện gì rồi?” Xảy ra chuyện? Sơn Kê vừa gọi điện thoại vừa ngẫm nghĩ, đâu có việc gì đâu, trước lúc bắt cóc Thư Chí Hoa, gã đã dọn dẹp sạch sẽ toilet của công ty rồi mà. Cho nên gã nói “Không có việc gì.” “Không có việc gì thì về nhà nghỉ ngơi đi.” Diệp Tu buông điện thoại xuống. Sơn Kê nhìn cái điện thoại không ngừng vang lên những tiếng tút tút mà thấy không đúng chút nào. Gã đang tống tiền người ta chứ có phải đi báo cáo công việc đâu. Vì thế, gã lại lần nữa gọi điện tới. Lại là Diệp Tu nghe điện thoại. “Đúng rồi, hôm nay chị họ tôi báo cáo chuyện có một nhân viên vệ sinh đi làm thêm bên ngoài, phòng Nhân sự mấy người phải đi chứng thực rồi đem trả lại tiền lương cho người ta. Còn nữa phát thêm một chút phí an ủi cho anh ta. Tuy anh ta là nhân viên vệ sinh, nhưng cũng phải giữ tôn nghiêm cho anh ta.” Sơn Kê nghe vậy suýt chút là khóc nức nở. Nhưng cũng trong một giây cảm động này, Diệp Tu lại cúp máy. Mẹ nó chứ, không thể để viên đạn bọc đường mua chuộc được. Sơn Kê vừa gạt nước mắt, vừa tiếp tục gọi điện thoại tới, lần này gã lớn tiếng đánh phủ đầu “Thư Chí Hoa ở trong tay tao, nếu muốn nó bình an vô sự thì mau đem tiền tới đây, yên tâm, tiền tao sẽ giảm giá 5% cho bọn mày.” Sau khi nói xong, Sơn Kê khí thế hùng hồn cúp máy trước. Còn Diệp Tu thì nhìn điện thoại mà ngơ ngẩn. Chị họ bị bắt cóc. Nhưng người ta lại không hề cho biết thời gian, địa điểm, số tiền. Còn cái giảm giá 5% kia là sao nữa. Vì thế Diệp Tu quay đầu nói với bà Thư Mai “Mẹ! Vừa rồi có người gọi điện thoại nói chị họ bị bắt cóc, bảo mẹ đi giao tiền chuộc để được giảm giá 5%.” Hết chương 65 Mục Lục Giới thiệu Ebook Tác giả Nguyệt Tình Cao Thể loại Ngôn Tình Nguồn Trạng thái FullGiới thiệu truyệnNăm năm trước vì một lần bị Hạ Sầm Minh hiểu lầm hạ độc, Diệp Tu cùng Giản Ái vô tình gặp gỡ. Diệp Tu xuất thân giàu có cùng Giản Ái không thích câu nệ tiểu tiết cũng bởi vậy mà trở thành oan có tình, thiếp lại không có ý, nhưng vì âm mưu của đàn chị Tiếu Viện cùng cô bạn tốt Hân Nhiên của Giản Ái bày ra mà Diệp Tu cùng Giản Ái không đúng lúc không đúng nơi nhảy vào tình một đêm, rồi cũng bởi vậy mà chia theo sự khinh thường đối với Diệp Tu, năm năm sau gia nhập đội paparazzi, Giản Ái lại phải vất vả truy lùng tin tức của Diệp Tu, rồi cũng vì Diệp Tu ham công tiếc việc mà xém chút đẩy Giản Ái rơi vào chỗ chết. Ngay sau đó, Tiếu Viện, vị hôn thê được Thư Mai – mẹ Diệp Tu – tự tay chọn cho Diệp Tu lại hiệp sức với Hân Nhiên thừa cơ hãm người không ngừng đấu đá, Tiếu Viện bởi vì khó giữ được thân phận mà vô cùng tức tối, to gan đi ám sát Diệp Tu, Hân Nhiên biết mọi chuyện nhưng hành động quá chậm chạp, muốn nhận công lao về mình ai ngờ sau đó lại bị Giản Ái lập mưu để Thư Mai xử lý cô những ngày Diệp Tu bị thương, Giản Ái cũng dần dần nảy sinh tình cảm với anh, nhưng Thư Mai vẫn luôn quyết liệt phản đối. Cho dù cô đã được gả vào Diệp gia nhưng làm dâu Diệp gia cũng chẳng dễ dàng, cùng xem Giản Ái làm thế nào để lấy thân phận nàng dâu paparazzi ra đấu một trận lớn với Thư Ebook Vợ Tôi Là Paparazzi – Nguyệt Tình Cao FullEbook Vợ Tôi Là Paparazzi – Nguyệt Tình Cao – Full Epub – FullEbook Vợ Tôi Là Paparazzi – Nguyệt Tình Cao – Full Pdf – Full Paparazzi là gì?Paparazzi là một danh từ dùng để ám chỉ những người chụp ảnh chuyên bám theo thậm chí là theo dõi bí mật những người nổi tiếng để chụp ảnh họ lấy tin được coi là những tay săn ảnh cực kỳ chuyên nghiệp và cũng có chút nguy hiểm. Thông thường, các tay săn ảnh này sẽ chụp lén những ngôi sao khi họ đang ở nơi công cộng hoặc riêng tư, đôi khi họ còn chụp lại những khoảnh khắc hớ hênh của ngôi sao thể nhiều bạn chưa biết, paparazzi chính là số nhiều của từ paparazzo. Nghề này đang ngày càng phát triển hơn so với trước đây bởi nhu cầu tìm hiểu thông tin của mọi người là rất lớn. Đặc biệt là đối với những scandal “động trời” của các ngôi sao nổi tiếng hay những hình ảnh thường ngày cũng như đời sống riêng tư của ngôi sao cũng là điều mà công chúng vô cùng quan một góc độ khác thì những paparazzi này cũng chính là những người “anh hùng” giúp đưa sự thật hay những góc tối trong cuộc đời nghệ sĩ ra ánh sáng. Những sự thật được khui ra có thể gây ảnh hưởng lớn trong cả ngành chính trị, quân sự, kinh tế, ngoại giao hay xã hội…Nghề Paparazzi là như thế nào?Paparazzi xuất hiện và trở thành đề tài gây ra làn sóng tranh cãi gay gắt về đạo đức nghề nghiệp và đạo đức báo chí. Paparazzi hiện nay sẽ nằm ở 2 phạm trù khác nhauMột bên cho rằng Paparazzi đang xâm phạm quyền riêng tư của người khác, bởi họ đang sử dụng hình ảnh của người khác mà chưa có sự cho bên khác lại cho rằng nhờ Paparazzi mà cộng đồng có thể thấy được những “góc khuất” đằng sau của người nổi tiếng, những scandal chấn động của người nổi tiếng. Từ đó khiến cho người nổi tiếng phải thận trọng hơn trong hành động của thế nào đi chăng nữa thì những bức ảnh của Paparazzi luôn đem lại những thông tin “đắt giá”, gây “chấn động” lớn trong dư luận. Nghề Paparazzi nguy hiểm không?Đây là một trong những vấn đề được nhiều người quan tâm khi tìm hiểu nghề Paparazzi là gì. Đối với những thợ săn ảnh thường xuyên phải làm việc trong điều kiện khó khăn, yêu cầu phải có góc chụp tốt, rõ nét và đặc biệt là kín đáo để không bị đối phương nhìn thấy. Vì vậy mà các Paparazzi có thể phải đối mặt với nhiều nguy hiểm mà chính họ không bao giờ ngờ tới. Nếu Paparazzi bị phát hiện sẽ phải chịu phiền toái trước pháp luật, thậm chí là chịu sự tức giận của các nhân vật bị “chụp lén” rồi nguy cơ bị đối phương trả thù,…Giá trị của những bức ảnh của người nổi tiếng đôi khi nó khiến cho những người trong nghề phải trả một cái giá “không hề rẻ” chút nào, thậm chí là mạng sống của chính họ. Hy vọng rằng bài viết trên sẽ giải đáp được thắc mắc paparazzi là gì? để mọi người hiểu hơn về nghề paparazzi này nhé! Chương 71 Tác giả Nguyệt Tình Cao Edit Phong Vũ Beta Iris Bà Thư Mai vẫn chưa phục hồi lại tinh thần, hơi giật mình nhìn con trai đã đi ra khỏi nhà, đi không hề quay đầu, sau khi sực tỉnh, bà mới từ trên ghế nhảy lên, gào thét với cái bóng của con trai “Con đứng lại đó cho mẹ! Thái độ của con là gì đấy hả?” “Con nó đã quyết tâm ra đi rồi thì bà có gọi nó thế nào cũng vô dụng.” Diệp Thắng Kiền hừ một tiếng sau đó nói “Đừng có mà bảo tôi đuổi theo con. Tránh nó lại giận lây cả tôi.” Chất giọng tràn ngập quyền uy của ông từ trên cầu thang vọng xuống “Nhưng mà bà nó này, nếu bà lại làm chuyện con nó ghét thì chẳng những con nó ghét bà mà tôi cũng chẳng nhìn nổi bà, sau này cháu bà cũng sẽ ghét bà.” Bà Thư Mai nghe xong liền bắt đầu thấy chán nản. “Cô.” Lúc này Thư Chí Hoa đứng bên cạnh bà nơm nớp lo sợ hỏi “Sau này con nên làm gì?” Em họ đã hoàn toàn ghét chị ta khiến chị ta vô cùng bất an. “Cái này thì!” Bà Thư Mai lặng im vài giây, càng khiến trái tim Thư Chí Hoa như muốn vọt tới cổ họng, chị ta cố cười, nhìn chăm chú vào cô mình nói “Cô, hay là con về nhà trước nhé!” Thư Mai tiếp tục im lặng trong một phút rồi thở dài một hơi “Con không cần về đâu.” Khóe miệng Thư Chí Hoa khẽ cong lên, cô quả nhiên vẫn luôn bao bọc cho mình. Nghĩ đến đó, chị ta hất lọn tóc trượt xuống má, cảm giác căng thẳng cũng không còn. “Ngày mai cô sẽ đưa con về!” Bà Thư Mai lại cau mày nói “Đã trễ thế này, con thân gái một mình đi về không tiện.” Ngón tay Thư Chí Hoa đang giơ ra lập tức cứng đờ giữa không trung, thật lâu vẫn không hạ xuống. Bên ngoài căn nhà, Giản Ái ghé vào tai Diệp Tu nói “Sau này cũng không về sao? Vừa rồi hình như ba cũng không nói gì.” Ánh mắt Diệp Tu chợt lóe sáng, anh nắm chặt tay cô “Thực sự không về nữa.” Bóng dáng cao lớn của anh dưới đầy trời đầy sao lại càng mạnh mẽ khiến người ta không dám nhìn gần. “Anh đừng có mà hại em.” Giản Ái cắn môi cười khổ, “Coi chừng mẹ anh lườm em đứt cổ.” “Anh mà cái loại ông chồng chỉ biết lo cho bản thân mà không để ý đến hậu quả sẽ gây ra cho em thế sao?” Diệp Tu nhìn chăm chú Giản Ái một lát sau đó khoác áo lên người cô “Anh sẽ nói chuyện với ba sau, cha con anh mà đã liên thủ thì thiên hạ vô địch, còn sợ bắt không được mẹ anh. Đương nhiên, khi cần thiết, em cũng phải lên sân khấu diễn vai hiền lành, để mẹ biết em là nàng dâu tốt.” Nước mắt không hề trở ngại trượt khỏi mắt Giản Ái. Cô cứ thế im lặng mà khóc. Diệp Tu cất tiếng thở dài trong cuống họng, anh ôm lấy bờ vai cô, nâng mặt cô lên “Khóc cái gì chứ, người ta nhìn thấy lại tưởng anh bắt nạt bà bầu đấy.” Không thấy người ta đang cảm động à! Giản Ái nước mắt lưng tròng âm thầm mắng anh. “Em cười một cái đi!” Diệp Tu mỉm cười cúi đầu, dùng ngón cái lau đi nước mắt trên mặt cô. “Anh chắc chắn là muốn em trong tình trạng như vậy sao?” Giản Ái nức nở hỏi anh. “Sợ cười rộ lên sẽ xấu hơn hả?” Diệp Tu nhếch mày ngắm cô. Giản Ái hừ một tiếng nhịn không được cười nói “Nếu em không đẹp, anh sẽ cưới em sao?” “Cưới chứ!” Diệp Tu cường điệu gật đầu “Bởi vì con người của anh hay mềm lòng thích nhất là những người đáng thương.” “Ai đáng thương chứ?” Giản Ái giậm chân lấy tay gõ đầu anh. “Em mà còn gõ nữa thì cứ thử xem.” Diệp Tu làm ánh mắt cảnh cáo. “Người ta chỉ là có bầu thôi,” Giản Ái không cam lòng ngừng chân thu tay lại than thở, “chứ có phải tàn phế đâu.” “Anh thấy lúc em mang thai còn muốn đáng sợ hơn cả tàn phế ấy.” Diệp Tu lành lạnh ngắt lời cô sau đó bế ngang cô lên ôm vào ghế phụ lái. “Em tốt nhất là ăn no rồi ngủ, ngủ đã rồi lại ăn cho anh.” Nói ngắn gọn là cô tốt nhất là biến thành heo, hơn nữa còn là một con heo lười. “Anh Diệp à.” Giản Ái cất giọng rõ ràng “Có phải anh mới từ sao hỏa di cư tới nên không hiểu quy tắc của trái đất không.” Phụ nữ có thai là phải chăm vận động, không thể bắt chước con heo được. Diệp Tu giẫm chân ga quay đầu mỉm cười với cô “Anh không phải là di cư tới, anh là lữ khách vũ trụ nhập cư trái phép.” Giản Ái bật cười một tiếng sau đó lại sực nhớ ra cái gì đó “Á! Mẹ em ở Hongkong lâu vậy rồi mà sao vẫn chưa thấy về nhỉ!” “Vì bà ấy có bạn trai rồi.” “Cái gì!” Giản Ái nhất thời tỉnh táo hẳn ra. “Vì sao lại có bạn trai?” Phản ứng của cô đúng là quá mức mãnh liệt. “Bây giờ thiếu gì các cặp về già lấy nhau để bầu bạn đâu em, mẹ mặc dù có em với em trai, nhưng dù sao cũng không thể nào so sáng được với một người chồng yêu thương bà ấy.” Diệp Tu hơi cười liếc cô một cái “Cho nên, lúc mẹ ở Hongkong gặp được bạn học cũ của bà ấy, anh liền gọi cho Hạ Minh Vũ, để bọn họ có thể ngọt ngào đoàn tụ ở khách sạn của anh ta. Thế nào, chỉ cho phép em có chồng mà không cho mẹ được tìm một người chồng nữa à!” Ừm! Giản Ái gãi gãi đầu “Nhưng mà cũng phải để em gặp đã chứ! Dù sao sau này cũng sẽ là ba em!” Ha ha ha! Diệp Tu không nhịn được bật cười. Có gì buồn cười cơ chứ. Giản Ái trừng mắt liếc anh một cái. “Cái bụng của em đấy, nó cũng có hỏi anh có muốn làm ba nó không đã bắt anh làm ba nó rồi đấy.” Giản Ái trực tiếp nhìn ra bầu trời đêm ngoài cửa sổ xe, xem như anh không tồn tại. Đến Nhạc Nhã Hiên, Giản Ái đã buồn ngủ, trong cơn mơ màng, Diệp Tu tựa má vào tóc cô, “Hôm nay chuyện xảy ra với em, anh thề sẽ làm cho kẻ khác phải bù lại gấp 10 lần.” Những sợi tóc rũ xuống như có như không làm phân tán ánh mắt Giản Ái, cho nên cô không nhìn thấy được thời khắc đó anh kiên định đến bao nhiêu. Trong sân bay, người nhà họ Thư ở Pháp chơi thỏa thuê đã về đến sân bay. Thư Chí Vinh vừa đỏm dáng kéo vali, vừa đẩy cái kính râm trên mặt nói “Nếu không phải là ba hối về, em họ còn có thể bỏ tiền cho cả nhà chúng ta đi du lịch vòng quanh thế giới nữa đấy!” Thư Nam nhìn con trai vui đến quên cả trời đất liền khiển trách “Em họ con chỉ cho chút ơn huệ nhỏ này là đã mua chuộc được con. Năm đó, ba vì giúp cô con cũng đã bỏ ra không ít sức lực.” “Vâng, vâng, vâng!” Thư Chí Vinh lập tức như gà mổ thóc khen tặng ba mình. “Nếu không là ba vất vả công lao lớn thì con cũng không thể nhân tiện mà hưởng phúc.” “Xem cái thái độ của con kìa, đáng để ba con đánh con lắm.” Lý Nguyệt Dung chỉ chỉ vào trán con trai rồi nhìn ngó bầu trời rộng lớn bên ngoài thở dài “Em con đâu.” “Ba, mẹ, anh! Con ở đây.” Ở bên ngoài sân bay, Thư Chí Hoa tinh mắt nhìn thấy ba mẹ và anh trai liền tiến đến. “Tội nghiệp, mới một thời gian không gặp mà Chí Hoa đã gầy thế này rồi.” Lý Nguyệt Dung sau khi nói xong lại hung hăng trừng Thư Nam “Không phải ông nói em gái ông sẽ chăm sóc cho con bé sao? Sao càng chăm càng gầy vậy!” Thư Chí Vinh đẩy cặp kính râm trên mũi nói “Chắc là ngày ngày ăn không đủ vây cá, bào ngư.” “Làm gì có.” Thư Chí Hoa đi đến trước mặt ông ta ỏng ẹo nói, nếp nhăn bên khóe môi càng khiến chị ta thêm đáng thương “Con bị cả nhà cô đuổi ra ngoài.” “Cái gì?” Thư Nam quát “Cô con đuổi con ra ngoài.” Từ khóe mắt đến đuôi lông mày ông ta đều là lửa giận. “Rốt cuộc là làm sao?” Lý Nguyệt Dung xoa mặt con gái “Mau nói cho ba con biết đi.” Thư Chí Hoa nghe thế lại càng không nhịn được, òa khóc kể lể mọi chuyện nhưng lại giấu những chuyện xấu chị ta đã làm, chỉ nói là Diệp Tu sai, dượng bao che cho Diệp Tu, cô cũng yếu đuối nghe theo ý cha con nhà họ Diệp. Tại nhà họ Diệp, bà Thư Mai biết hôm nay là cả nhà anh trai trở về nên trang điểm vô cùng cẩn thận, lúc vừa muốn ra cửa thì điện thoại trong phòng khách lại réo lên như muốn đòi mạng! Bà vừa hướng về phía chồng đang ở trên lầu bảo ông bắt máy thì Diệp Thắng Kiền đã phất phơ tờ báo trong tay nói “Nói không chừng là điện thoại của anh bà, tự mà nghe đi.” Bà Thư Mai trừng mắt nhìn chồng liếc một cái, rồi đành phải nhanh chóng ấn nút nghe. “Thư Mai!” Bên kia điện thoại, ông Thư Nam rống lên như sư tử gầm khiến người ta kinh hãi “Cô chăm sóc con gái tôi thế nào vậy hả. Bị người ta bắt cóc không nói, chồng với con trai cô còn dám kết bè kết phái đuổi nó đi.” “Anh, nghe em giải thích đi.” “Giải thích cái rắm!” Lời này không phải là do ông Thư Nam nói, cho nên cả bà Thư Mai lẫn ông ta đều giật nảy mình. Thế là bà Thư Mai tập trung nhìn, hóa ra là chồng bà đã từ trên lầu đi xuống tự khi nào, quát lên với cái điện thoại “Con gái anh thì quý hóa quá đấy, tự nó nói không ở. Dám trách móc tôi, không có cửa đâu.” “Diệp Thắng Kiền, cậu có ý gì?” Bên kia điện thoại, ông Thư Nam cũng tức đến giậm chân “Đừng tưởng tôi không làm gì được cậu.” “Tùy thôi!” Diệp Thắng Kiền ném ra câu đó xong lại nói “Chỉ sợ anh không dám tới thôi.” “Mẹ nó chứ!” Ông Thư Nam quát lại “Mày thì giỏi lắm à! Năm đó nếu không có nhà họ Thư chúng tao, mày tưởng mày sẽ được như hôm nay sao!” Diệp Thắng Kiền lạnh lùng nói “Đúng vậy! Năm đó nếu không có anh, tôi đã không có hôm nay —— ít nhất là phải tốt hơn hôm nay.” “Ông bớt nói chút đi!” Bà Thư Mai đẩy Diệp Thắng Kiền một cái, lại dịu dàng nói với anh mình “Anh, nghe em giải thích một chút.” “Chồng cô đã như vậy còn cần giải thích sao?” Ông Thư Nam vô cùng trung khí la mắng em gái “Đừng quên, năm đó nó đã đối xử thế nào với cô, nếu không có người anh này, đừng nói là Phi Điểu, cô đến cái lông chim cũng không có. Hiện tại, con cô lại là cái loại cưới vợ rồi quên mẹ, nếu lần này cô không xử lý tốt cho anh thì sau này cô cũng đừng hòng lấy anh làm chỗ dựa.” Hết chương 71 Mục Lục

vợ tôi là paparazzi